DIỄN ĐÀN NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA

Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao

Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v..

Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh

Nationalist Vietnamese Forum

Home


Đóng góp ư kiến

Trọng kính gừi anh !

 

 

Rất chân thành cám ơn những thịnh t́nh anh dành cho em. Em hết ḷng cảm thông san sẻ với anh qua bài viết " CẦN GẤP RÚT KHÔI PHỤC KỶ LUẬT QUỐC GIA   " trong đó anh nêu lên những quan tâm vô cùng thiết thực và cấp bách nhất đối với đất nước và dân tộc. Bất cứ ai sanh ra và lớn lên trên dải đất quê hương có h́nh chữ S đều ít nhiều có lần phải nêu cho ḿnh những câu hỏi như : tại sao nước ta luôn luôn nằm trong tầm ngắm của Đại Hán , tại sao đất nước ta cũng chia hai như nước Đức và Đại Hàn nhưng không có ngày nào ngủ ngon giấc bởi bàn tay quân khủng bố chuyên nghiệp, tại sao quê tôi măi măi nghèo lắm ai ơi , mùa đông thiếu áo mùa hè thiếu ăn , nghĩa là bốn mùa lúc nào cũng thiếu thốn đói khổ, tại sao dân ta vừa kiêu căng , ngạo mạn, vô kỷ luật nhưng cũng vô cùng bảo thủ ,v.v....

 

Những câu hỏi tương tự chắc chắn không thể nào không được đặt ra bởi những tấm ḷng thiết tha với tiền đồ dân tộc. Chúng ta giờ đây rất cần đến những tấm ḷng yêu nước hơn bao giờ hết từ cấp lănh đạo đến lê dân. Nhưng trọng trách tiên quyết vẫn phải là chánh quyền, lúc này chúng ta không thể làm được ǵ với kẻ cầm quyền vô trách nhiệm như hiện nay, nhưng trong tương lai không thể xem thường trong thời hậu CS. Một đất nước văn minh không thể có những con dân tắc trách, thiếu kỷ cương, tùy tiện, ích kỷ , v.v.... Muốn tiến bộ phải có kỷ cương, phải có giáo dục, bất kể thường dân hay trí thức.

 

Suy cho cùng kỳ lư th́ chúng ta có lúc nào thực sự được độc lập và có lúc nào được rảnh tay chăm lo việc nước , nhất là gần đây trong hai thời đệ nhất và đệ nh́ cộng hoà.

 

Dù sao chúng ta cũng nên can đảm nh́n nhận qúa khứ như những thử thách đă để lại sau lưng. Con đường của chúng ta là tương lai trước mặt , biết đâu qúa khứ đó lại chẳng là những kinh nghiệm qúy báu cho một dân tộc dạn dày như dân tộc Việt. Những câu hỏi của qúa khứ bây giờ đă có dịp được nêu lên để có sự chuẩn bị kịp lúc , bởi v́ nếu không phải là lúc này th́ đến bao giờ mới là lúc phải giải quyết những vấn nạn triền miên đeo đuổi dân tộc Việt hàng ngàn năm nay?

 

Mấy tuần trước em cũng có nêu lên trong diễn đàn những ưu tư tương tự như việc cấp bách thống nhất ḷng dân và việc đề cao ḷng yêu nước thương dân. Không có ḷng yêu dân thương nước chắc chắn không thể đưa dân tộc lên tầm cao được. Không coi dân là trọng th́ làm sao cải thiện được quốc gia. Không lẽ dân tộc cứ măi măi phải đắm ch́m trong đói nghèo và tăm tối? Trong trước mắt em nhận thấy giới trẻ VN hiện nay vô cùng mưu mô, sa đọa chứ không hề được cải thiện chút nào đâu. Người CS vốn không đề cao đạo đức làm người và nhân phẩm luôn bị chà đạp dưới gót chân th́ mong ǵ con người sống cho ra người. Câu nói cửa miệng người dân là : lại c̣n sĩ nữa ! Sao không làm tới cho rồi?!

 

V́ thế em hoàn toàn tán thành quan điểm anh nêu ra như những gợi ư không thể xem nhẹ khi lịch sử đất nước sang trang. Một Ban Tham Mưu bên cạnh một Ban Lănh Đạo là điều tất yếu.

 

Bài viết của anh rất xúc tích và tổng hợp . Em đă đọc những bài viết riêng lẻ về các nền văn minh nhân loại nhưng khó đúc kết được . Đặc biệt hơn cả vẫn là anh đă lư giải cho em thắc mắc đă rất lâu là tại sao thế giới cho tới nay vẫn dửng dưng trước họa da vàng Hán tộc chuyên cướp của giết người mà cứ lo chuyện đâu đâu cũng như đầu dây mối nhợ của sự thành h́nh các hội Kín và vai tṛ của chúng . Nói tóm lại anh đă lấp dùm em rất nhiều lỗ hổng kiến thức dù em khá kiên nhẫn học hỏi.

 

Em không đọc được Hán văn, nhưng căn cứ theo các tài liệu của các thức gỉa VN hầu như họ rất lấn cấn về giai đoạn lịch sử ngày lập quốc, thậm chí cụ Trần Trọng Kim c̣n coi đó là huyền sử , bịa đặt , không đáng tin cậy nữa. Có người lẩn thẩn sát nhập luôn cả Lộc Tục và Sùng Lăm vào danh sách 18 chi tộc Hùng Vương, trong khi chính họ nói rằng các Vua Hùng là con cháu của Bà Âu Cơ và Lạc Long Quân. Truyền thuyết 100 con hiện nay chưa có lời giải thích nào thật sự thuyết phục cho lắm. Các cụ khi xưa chỉ dùng ngụ ngôn ví von mà truyền tụng cho con cháu đời sau, nhưng dần dà không ai luận giải được ư nghĩa thực sự ẩn tàng trong các truyền thuyết đó nữa. Người Hán đă đạt được mục đích. Người Việt th́ ṿ đầu bứt trán. Đó có thể là cuộc hôn nhân dị chủng giữa người Thái Lan ( gốc Âu-Việt, gồm Tây và Đông Âu) và người Việt Nam (gốc Lạc-Việt )? Người Lạc Việt quen với biển cả ( Lạc = ruộng nước), trong khi người Thái Lan quen sống trên cao nguyên , đặc tánh của chim chóc hay tiên nữ ?! Đành chờ vậy.

 

Để cho dễ thấy em đă phác họa giai đoạn lịch sử này dưới dạng sơ đồ th́ kỳ lạ thay, em phát hiện ra bà Âu Cơ chính là cháu gái của Lạc Long Quân. Có phải v́ thế mà họ chia tay ? Việc chia đôi tài sản là bầy con trăm đứa cũng dễ hiểu. Hơn thế nữa , nửa theo cha và nửa theo mẹ phải có dân số tương đối ngang ngửa th́ dù sao cũng dễ chấp nhận hơn việc giải thích rằng nhóm theo mẹ là người thiểu số mường mán nào đó. Vả lại người thiểu số theo sách thời VNCH là 63 sắc tộc. Vậy lư giải sao đây?

 

Việc kế tiếp nữa là con số 100 đó có cùng một ư với chữ "Bách" trong Bách-Việt hay không? Có điều chắc chắn rằng , 100 con nói trên chỉ xuất hiện vào thời điểm lập quốc năm 2879 BC chứ không thể là 6-7000 năm trước theo như tính toán của anh và họ thực sự là con cháu của Lạc Long Quân và Âu Cơ v́ ḍng dơi chánh hệ vua Thần Nông là Đế Minh , Đế Nghi, Đế Lai ( Si Vưu) cai trị phía bắc Hoàng hà , c̣n em ( con bà thứ) là Lộc Tục cai trị khoảnh đất nằm gới trọn giữa 2 ḍng sông Dương Tử và Hoàng Hà, nghĩa là chỉ có Nhị-Việt chứ không có Bách Việt!

 

Sau Trận Trác Lộc cả Si Vưu lẫn Lạc Long Quân đều tử trận, có lẽ ḍng dơi Si Vưu cũng tan ră hay bị sát nhập thành Hán Tộc(?!). Bà Âu Cơ dắt con cháu xuôi về Hoa Nam. Sau này Hai Bà Trưng c̣n đánh nhau măi với quân Hán trên dải đất này. Các nước lân bang vẫn phải cầu viện Hai Bà . Sau này Đặng Tiểu B́nh( hay là Chu Ân Lai ?) lúc sinh thời c̣n nhắc nhở đến Hai Bà đầy vẻ kính trọng.

 

Đó chỉ là những suy luận rút tỉa từ những sử liệu có được , tương lai không xa thế giới sẽ bật mí những ǵ họ đă giữ kín sau khi hoàn thành các kế hoạch sắp xếp.

 

Em đính kèm dưới đây cái sơ đồ tổng quát sử Việt. Những tên gọi (trừ Hoàng Đế chứ không phải Đế Hoàng )mà tụi Tàu nhận là họ hàng chắc chắn là thủy tổ của người Việt.

 

Kính chúc anh nhiều sức khỏe và nhiều may mắn trong cuộc sống .

 

 

Kính thư

 

Phạm Minh Phương

 

Việt-Nam  ( 3000 TC) Tàu ( không ghi chú năm v́ phịa sử)

 

 

 

-    Bàn Cổ ( thủy tổ)

-         Hữu Sào ( Làm Tổ trên cây)

-         Toại Nhân ( Lửa)

-         Phục Hy ( Dịch học)

-         Nữ Oa ( Khí Tượng)

-         Đế Nghiêu

-         Đế Thuấn

-         Đế Khốc

 

 

 

- Đế Viêm (vua Thần Nông)

 

- ..... cháu 3 đời là : ...         

                        .

- Đế Minh                        tuần thú  phương Nam lấy Tiên Nữ núi Ngũ Lĩnh, Vân Nam

 

- Đế Nghi                        - Lộc Tục {Kinh Dương Vương} [Xích Qủy]

                        ........... cưới Long Nữ con Động Đ́nh Quân

- Đế Lai                                - Sùng Lăm (Lạc long Quân) = Lạc Vương [ Văn Lang]

 

- Âu Cơ ( cháu lấy Sùng Lăm)      - 100 con theo mẹ xuôi Nam (2879 TC) => Họ Hồng Bàng

 

§ các vua Hùng là con cháu được gọi là Hùng Vương

 

...... 18 chi tộc Hùng Vương [ Việt Âu Lạc ]                                Hạ , Thương , Chu (Tây, Đông)

 

(220 TC) - Thục Phán (Thục An Dương Vương)                         (246-206 TC) Tần Thỉ Hoàng

 

- Triệu Đà (207-137 TC)                                                 NHÀ HÁN

 

- Trưng Vương [nước Lĩnh Nam]                                       (111 TC)

 

- Đinh                                                              - Đường

 

- Lê                                                                 - Tống

 

- Lư                                                                

 

- Trần                                                              - Nguyên

 

- Hậu Lê                                                          - Minh

 

- (Nguyễn) Tây Sơn                                                                 

 

- Nguyễn                                                            - Thanh